iCy

你说会有这么一天么?

Nếu chỉ là thoáng qua_11


CHƯƠNG 11

Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ

Chuyển ngữ: iCy

Edit: (ღღღ)

Trong cơn mê, bàn tay ấm áp, mạnh mẽ của người ấy nắm chặt tay cô.

❄❄❄

Tận mấy ngày sau, anh vẫn im hơi lặng tiếng. Vốn xưa nay không chủ động, lại đúng lúc bận tối mắt vì đơn hàng do mình phụ trách có vấn đề nên cô cũng chẳng liên lạc với anh. Tự thâm tâm, cô biết chuyện hai người sẽ không đi đến đâu, cố đấm ăn xôi chẳng ích gì. Khi cơn bận rộn đã qua, nhớ về những tháng ngày bên nhau, được anh ôm vào lòng âu yếm vuốt ve, tim cô lại quặn thắt. Biết là anh giận, nhưng vậy thì sao? Cô có là gì của anh đâu mà phải để ý điều đó!

Ở bên nhau đã lâu, cô biết tính anh. Khi ăn anh rất kén, tuyệt đối không đụng đến những thứ có mùi đặc trưng như hành, cà rốt. Sáng ra không được kéo rèm cửa, vì mắt anh không thể thích ứng ngay với ánh sáng. Buổi tối đi ngủ không được để đèn, mà lúc ngủ anh rất ngang ngược, thường chiếm hết cả giường. Nửa đêm tỉnh giấc, phát hiện cô không còn chỗ nằm nữa, mới dịch sang một bên. Khi anh làm lơ, nghĩa là cơn giận của anh sắp bùng nổ, tốt nhất không nên đổ thêm dầu vào lửa. Nếu giận thật, anh vẫn cười nói như thường, nhưng phải coi chừng, vì cơn giận sẽ phát tác lúc nào không hay.

Đời người không tránh khỏi những lúc ốm đau bệnh tật. Nằm trong căn phòng hăng hắc thứ mùi đặc trưng của bệnh viện, Tử Mặc cười chua chát. Mẹ thường ca cẩm lớp trẻ bây giờ chẳng biết cách tự chăm sóc bản thân, và con gái bà chính là một điển hình. Thời đại học, một thân gánh hai việc, bận đến nỗi không có thời gian ăn cơm, ngày nào  cũng ăn mì, đến nỗi bây giờ cứ ngửi thấy mùi mì là cô phát ói. Hôm qua dù bận tối mắt tối mũi nhưng cô vẫn ăn rất đúng giờ. Nửa đêm thấy đau bụng, tưởng bệnh bao tử tái phát, cô uống hai viên thuốc nhưng không thấy đỡ. Hôm sau vẫn cố đi làm, nhưng đến buổi chiều, cơn đau trở nên dữ dội, khiến cô phải ôm bụng nhăn nhó. Trầm Tiểu Giai thấy có gì đó không ổn, chạy tới đỡ: “Tử Mặc, chị sao vậy? Sao mặt chị trắng bệch thế?” Cô cố nở nụ cười trấn an: “Không có gì đâu, bệnh bao tử tái phát thôi,” thế nhưng càng lúc lại càng thấy đau, đau đến toát mồ hôi. Trầm Tiểu Giai vội đưa cô đến bệnh viện, kết quả là viêm ruột thừa cấp tính. Bác sĩ nói nếu đến chậm thêm một chút nữa, cô sẽ gặp nguy hiểm.

Ca mổ sẽ bắt đầu vào ngày mai. Trong thời gian chờ đợi, cô được cho uống thuốc và truyền nước biển. Trầm Tiểu Giai bám theo bác sĩ, hỏi đủ thứ chuyện cần chú ý rồi mới yên tâm. Cử chỉ ấy khiến Tử Mặc rất cảm động, bình thường cô nàng rất thích chòng ghẹo người khác, nhưng rất chí tình chí nghĩa khi người ta gặp chuyện. Con gái miền Bắc là thế, rất rộng rãi phóng khoáng.

Giường bên có một cô bé chừng mười bảy, mười tám tuổi đang ngủ. Ca mổ của cô bé rất thành công, chỉ cần đợi cho vết mổ lành lại, nên người mẹ đi theo chăm sóc cũng yên tâm ngủ say. Nghe hơi thở đều đều của hai người, cô chợt thấy mình lẻ loi. Cứ ngỡ đã quen một mình đương đầu với mọi chuyện, nhưng hóa ra cô vẫn sợ – sợ một mình cô đơn, sợ một mình sống qua ngày, và cũng chính vì thế  mà cô dùng dằng mãi với anh.

Thực ra bệnh viện không xa lạ gì với Tử Mặc. Lúc cha ngã bệnh, ngày ngày cô mang đồ ăn đến cho ông. Tử Mặc quen, quen tới mức các bác sĩ không nỡ đuổi cô ra mỗi lần đi kiểm tra phòng bệnh. Họ chỉ cười cười nhìn chiếc cà mèn trong tay cô, nói với cha cô: “Con gái lại mang cơm đến cho bác rồi kìa, thật hiếu thảo.” Cha cô vui vẻ gật đầu cười. Trong trí nhớ của cô, lúc nào cha cũng cười, một nụ cười rất đỗi hiền lành. Kể cả lúc bệnh, ông vẫn cười trấn an cô: “Thủ tướng Chu [Chu Ân Lai] cũng bị bệnh này, cùng bị một loại bệnh với vĩ nhân là vinh dự đó con!”

Bệnh viện luôn có một thứ mùi rất khó ngửi, nhưng ngửi mãi rồi cũng thành quen. Thủ tướng Chu mắc bệnh này mà còn không qua được, huống hồ là cha cô. Trong một đêm mưa bụi lất phất, ông đã ra đi vĩnh viễn. Mỗi năm vào độ ấy, Giang Nam lại ngập trong mưa bụi, đất trời trắng xóa một màu, mờ mờ ảo ảo. Ký ức về cha trong Tử Mặc đọng lại quanh nụ cười của ông, món canh cá của ông. Rồi cô thi vào đại học danh tiếng nhất nhì thành phố, chú bác ở quê đều khích lệ cô phấn đấu để cha được tự hào. Bao nhiêu năm đã trôi qua, tan biến không còn chút dấu vết như chiếc cốc đánh răng in hình con bướm thuở nào, nhưng cô thì vẫn nhớ, như những chuyện ấy mới xảy ra ngày hôm qua. Có lẽ Giang Tu Nhân không hiểu vì sao cô thích bướm, nhưng anh không hỏi. Giữa anh và cô, chuyện gì cũng có thể xảy ra, trừ việc chia sẻ những thứ riêng tư. Nếu anh hỏi thì cô cũng sẽ không nói. Thân mật, không có nghĩa là chia sẻ tư mật.

Từ khi bên nhau, thấy cách bài trí của anh quá đơn điệu, mỗi lần dạo phố cô đều tha về cả đống đồ trang trí. Giường ngủ, ghế trong phòng khách, thậm chí cả ghế trong xe anh giờ đầy những chiếc gối nhỏ hình bướm. Cô nói làm vậy để cho không khí bớt lạnh lẽo, có hơi người hơn. Anh không có ý kiến gì, với anh, có cũng được mà không có cũng chẳng sao, miễn là cô thích. Mà cô lại thích nhất mỗi chiều cuối tuần ôm gối ngồi trên tấm thảm phòng khách, vừa xem phim vừa nhâm nhi đồ ăn vặt. Đôi khi anh cũng đến ngồi cùng với cô, lúc ấy cô sẽ lại vui vẻ dịch sang một bên nhường chỗ.

Suốt một đêm suy nghĩ mông lung, chợp mắt chưa được bao lâu thì trời đã sáng. Hôm nay Trầm Tiểu Giai xin nghỉ, vào viện từ rất sớm. Một lát sau các bác sĩ cũng đến, hỏi thăm tình hình rồi chuẩn bị cho ca mổ. Thời gian chầm chậm trôi qua. Giờ phút này, cô đột nhiên rất muốn nói chuyện với anh, được nghe giọng nói của anh. Đã mười ngày rồi không liên lạc, xem ra anh giận thật. Cô đoán nguyên nhân là từ vụ chìa khóa. Anh đã đưa cho cô chìa khóa nhà anh, lẽ ra cô cũng nên làm tương tự, nhưng cứ chần chờ, đánh trống lảng mỗi lần anh nhắc đến. Anh có rất nhiều nhà, nhưng cô thì chỉ có một, cô muốn giữ nó làm thế giới riêng cho mình. Nếu thế giới ấy bị xâm nhập, cô sẽ cảm thấy lớp vỏ bọc mình cố công tạo dựng bị bóc trần, cảm giác ấy cực kỳ khó chịu.

Mười phút nữa sẽ bắt đầu ca phẫu thuật, y tá chuẩn bị gây mê. Cô do dự nhìn điện thoại, cuối cùng cũng bấm nút gọi. Không có ai bắt máy. Một ý nghĩ chợt hiện ra trong đầu cô. Từ lúc đóng sầm cánh cửa lại sau lưng đến giờ không liên lạc gì, có lẽ anh muốn cắt đứt thật. Người ta đã tỏ rõ thái độ như vậy, giờ mình gọi điện chẳng phải quá vô duyên sao? Được thì đến, không được thì đi, đơn giản thế thôi! Có bắt đầu ắt phải có kết thúc. Đã vậy mình còn dây dưa làm gì?

Bởi tác dụng của thuốc gây mê, cô chỉ mơ hồ cảm thấy sau ca phẫu thuật, có ai đó bế mình lên giường rất nhẹ nhàng, cẩn thận. Nghe người ấy trao đổi với bác sĩ, cô cố gắng nhận diện giọng nói, nhưng vẫn không thể nào nắm bắt được, chỉ chắc chắn một điều – đó không phải là tiếng của Trầm Tiểu Giai. Trong cơn mê, bàn tay ấm áp, mạnh mẽ của người ấy nắm chặt tay cô, khiến cô cảm thấy vô cùng an tâm. Hồi bé, được cha nắm tay dắt qua cầu, cô thích chí vừa đi vừa tung tăng nhảy nhót. Mẹ lắc đầu, trách yêu con gái bị cha làm hư, đi không ra đi, đứng không ra đứng. Giờ đây được bàn tay này đem lại cảm giác an tâm ngày bé, cô mơ hồ ngủ thiếp đi.

Lúc cô tỉnh lại thì trời đã tối. Mặt trời đã lặn xuống núi, những tia sáng còn sót lại yếu ớt xuyên qua cửa sổ, chiếu vào phòng. Gió xuân nhè nhẹ thổi, không khí thật  dễ chịu. Cô mở mắt ra rồi nhắm lại, cảm giác mình còn đang mơ, chưa tỉnh hẳn. Rõ ràng hôm qua mình nằm ở một phòng có hai giường bệnh, còn căn phòng cao cấp này… Nhắm mắt mở mắt một hồi, chuyển ánh nhìn, đột nhiên thấy anh, cô giật mình. Anh đang đứng ở cửa sổ, xoay lưng lại. Không ngờ sau khi tỉnh lại, người đầu tiên nhìn thấy chính là anh, cô thấy lòng vừa nhộn nhạo, vừa yên bình, chỉ muốn để nguyên như thế, chẳng muốn đi suy đoán tại sao anh biết được chuyện mình nhập viện. Thuốc tê đã hết tác dụng, nhưng tay chân cô vẫn cứng đơ, không chịu nghe theo sự điều khiển. Cô nằm lẳng lặng ngắm bóng lưng anh. Anh đang đứng giữa những tia sáng hắt hiu, trông thật lẻ loi. Rồi cô tự cười nhạo chính mình. Trước giờ chỉ cần anh ho một tiếng, sẽ có cả đám bạn bè xúm lại, làm sao anh cô đơn được? Đúng là người bị bệnh, mắt cũng có vấn đề!

Như có tâm điện cảm ứng, anh xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt cô, lẳng lặng bước tới. Dáng đi của anh không còn vẻ hăng hái mạnh mẽ ngày thường, có chút gì đó bối rối, mệt mỏi. Hai người cứ im lặng nhìn nhau, mãi cho đến khi có tiếng bước chân ngoài hành lang kèm theo tiếng gõ cửa, anh mới chỉnh lại quần áo rồi nói: “Mời vào!”

Trầm Tiểu Giai cùng một đám người bước vào, thấy cô liền vui mừng reo lên: “Tử Mặc tỉnh rồi!” Có Vương Đại Đầu, Tiểu Vương, Triệu Vận Chi, Lý Hạo, lại còn có cả trưởng phòng Tịch của phòng 6. Vương Đại Đầu vừa thăm hỏi, vừa nhìn nhìn Giang Tu Nhân, rồi cất tiếng ghẹo cô: “Tử Mặc, em giỏi lắm! Đem bạn trai giấu ở nhà, không chịu cho xuất đầu lộ diện, hôm nay bọn anh bắt tại trận rồi nhé!” Cô chỉ cười không đáp. Anh ta quay sang Giang Tu Nhân, đưa tay ra: “Chào anh, tôi là Vương Đằng. Tiệc công ty lần tới có mời người nhà nhân viên tham dự, hi vọng sẽ được gặp lại.” Anh cười cười nhìn cô, nói hài hước: “Chào anh, tại Tử Mặc sợ tôi làm mất mặt cô ấy thôi!” Vương Đại Đầu vỗ vỗ vai anh: “Cách mạng chưa thành công, cố gắng lên đồng chí!” Cả đám người xúm lại mồm năm miệng mười hỏi thăm. Vừa mới phẫu thuật xong còn rất mệt, cô chỉ có thể trả lời ngắn gọn từng câu một. Họ cũng biết ý tứ, cáo từ sớm, nói sáng ngày kia sẽ ghé lại. Trước khi về, Trầm Tiểu Giai còn tranh thủ chạy lại hỏi nhỏ: “Là cái anh chàng chạy xe màu bạc đó phải không?” Thấy cô không phủ nhận, cô nàng mở to mắt: “Tử Mặc, chị gặp may rồi! Cố mà giữ kỹ anh ta nhé!” Nhớ lại giọng điệu khẩn trương của anh chàng này khi được biết Tử Mặc đang phẫu thuật, Trầm Tiểu Giai chắc mẩm anh ta rất nặng tình với cô. Trước đây chỉ thấy mỗi cái đuôi xe màu bạc, bây giờ mới được thấy mặt, không ngờ anh ta lại đẹp trai, phong độ đến vậy. Hơn nữa nghe nói phòng bệnh Tử Mặc đang nằm là phòng chuyên dùng cho các lãnh đạo, người có tiền bình thường chưa chắc đã nói chuyển là được chuyển. Bệnh viện này rất nghiêm, thà để phòng trống cũng không để người ta dùng bừa bãi. Đến Vương Đại Đầu còn nhiệt tình như thế, xem ra địa vị anh ta không hề nhỏ chút nào!

Anh làm lơ với cô, có lẽ vẫn còn giận dỗi. Có lau mặt giúp cô, có hỏi thăm bác sĩ về tình hình của cô, buổi tối có ngủ lại trên ghế, nhưng tuyệt không chịu mở miệng. Ánh đèn trong góc tường mờ mờ, nhìn không rõ mặt anh, chẳng biết anh đang nghĩ gì. Không chịu nổi sự im lặng này nữa, cô làm bộ đụng phải vết thương, khẽ rên lên. Anh lập tức nhổm dậy hỏi: “Sao vậy? Đụng phải vết thương à?” Bước tới, thấy bộ mặt tươi cười của cô, chẳng có chút biểu hiện đau đớn nào, anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi cơn giận lại bốc lên. Không thèm để ý đến cô nữa, anh xoay người, nhưng chân chưa kịp bước, tay đã bị cô kéo lại. Quay đầu, thấy ánh mắt trong veo của cô, anh không kiềm chế được nữa bèn cúi xuống. Đôi môi anh tìm đôi môi cô. Cô nhắm mắt đón nhận nụ hôn. Đã gần nửa tháng không chạm vào cô, người anh sôi sục, nụ hôn nóng bỏng từ từ chuyển xuống dưới. Trong lúc ý loạn tình mê, bỗng cô “A” lên một tiếng, anh vội ngẩng đầu, thấy mặt cô tràn ngập vẻ đau đớn liền cuống quýt hỏi: “Sao thế, anh làm em đau phải không?” Thấy bộ dạng rối rít của anh, cô khẽ lắc đầu: “Miệng vết thương đang co lại nên đau…” Đang đau ốm, được người khác quan tâm sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc, nỗi đau cũng vơi bớt mấy phần. Anh cúi đầu nhìn lớp gạc, lấy tay khe khẽ vuốt ve. Trong phòng cực kỳ yên tĩnh, yên tĩnh đến nỗi nghe được tiếng bước chân rất nhẹ của các y tá xa xa ngoài hành lang.

HẾT CHƯƠNG 11./.

Single Post Navigation

34 thoughts on “Nếu chỉ là thoáng qua_11

  1. tem . thanks nang

  2. thank nàng,

  3. woa, thích thật
    anh GTN này dễ xương wá hà
    giận dỗi như trẻ con, nhưng cũng đáng yêu ghê ah
    giá mà mình cũng có 1 bf như vậy
    hixhix
    cám ơn Bạn Icy cùng bạn của bạn đã edit truyện nha
    chờ chap tiếp
    nananana

  4. minh on said:

    🙂 anh này chắc được chiều từ bé nhỉ. Có người êu thế này cũng hơi vất vả đấy🙂

    • haha, cho nên mới nói a, các nàng đừng tơ tưởng mấy suất ca TQ nhé, đẹp thì đẹp thiệt, nhưng khó chiều >”<

  5. MitAlone on said:

    thanks na`ng🙂 truyen hay that

  6. wwoww, quả là 1 chap ngọt ngào😀
    Mong là qua lần này chị cảm nhận được tình cảm của anh.
    Cám ơn Icy nhiều nhé ^^
    P/s: nền blog đẹp quá Icy ơi, hợp với truyện ghê ^^ chap này cũng có nhắc đến bướm

  7. hee on said:

    thanks icy nhen!
    Truyện đọc hay lắm. Lâu lắm mới có một bộ truyện khiến mình cảm thấy sâu sắc và hay như vậy.

  8. huongmai on said:

    thanks nàng nhiều, hôm nay bận quá giờ mới vào được

  9. Huong bui on said:

    Ôi truyện quá hay và dễ thương i!hnao cũng chờ chap mới của icy…mong cho mọi việc của icy đều suôn sẻ và tốt để icy có thời gian translate truyện!thks icy

  10. huongmai on said:

    được nghỉ có thích không, lo luận văn ổn rùi chứ, chúc nàng mấy ngày nghỉ thoải mái

    • Uhm, bây giờ ngày nào cũng là ngày nghỉ với ta, vì học xong rùi, chỉ lo viết thôi. Tuần này ta mới bắt tay vào viết 2 chương cuối. Chúc nàng nghỉ lễ vui vẻ ^^

  11. huongmai on said:

    cái theme mới lãng mạng quá nhỉ, bướm bay đầy trời kìa. ây da dạo này ta đang đầu tư vô làm ăn đau đàu quá, kiếm tiền cũng thật khổ, nhớ thời sinh viên quá, chẳng phải lo nghĩ gì

  12. huongmai on said:

    hihi, lại ghé qua hỏi thăm tình hình đòng chí làm ăn đến đâu rùi, dạo này ta cũng hơi bận, tối lai có người rủ đi chơi, đi để chống ế nên có hơi bê trễ việc lên sóng ủng hộ các nàng, giời tranh thủ sếp đi họp onli tý. lúc nào hàng lại về thế nàng

    • tình hình là ta vẫn chưa thể dịch được. 20 ta nộp bài xong rùi sẽ dịch, rùi nhờ bạn edit nữa, chắc khoảng 22 sẽ có hàng, tùy bạn ấy rảnh hay không nữa nàng ạ. Bữa đó ta sẽ cố làm 2 chap cho mọi người luôn. Sorry vì để mọi người chờ lâu quá, nhưng iCy lực bất tòng tâm >”<

  13. Hạnh phúc neiii~~~~~~

  14. jenykul410 on said:

    thanks nàng!!!!!@@

  15. Muốn đc 1 soái ca ngậm thìa vàng từ bé như thế này chiều chuộng phải xinh đẹp, nhẹ nhàng, dịu dàng như chị í kìa:((
    Truyện hay quá Icy ơi:X

  16. Frank on said:

    Sau con mua troi lai sang, 2 anh chi lam hoa roi mung qua.

  17. Van miumiu on said:

    Hay va de thuong qua, cam on banrat nhieu

  18. Thiencuc on said:

    TM là con gái Giang Nam không xinh đẹp thì cũng thanh tú và có khí chất, cô chỉ là không tự tin thôi, giờ cô đang nắm trái tim của GTN.
    cám ơn nhiều

  19. banhmikhet on said:

    thanks nàng

  20. Pingback: Nếu chỉ là thoáng qua [Read Online] « khotruyendownload

  21. ve0ve0 on said:

    thank pan.truyen hay lm

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: