iCy

你说会有这么一天么?

Nếu chỉ là thoáng qua_Ngoại truyện 2+3


NGOẠI TRUYỆN 2

CĂN PHÒNG HÒA GIẢI

Ngủ nguyên một ngày, tối đến tinh thần tốt hẳn lên, cô ôm gối ngồi dựa vào sô pha xem TV. Chuyển kênh một vòng không thấy có gì hay, cô dừng lại ở một tiết mục đang nói về vấn đề công chứng trước hôn nhân. Trong đó có chuyện về một cô gái đẹp tìm được một người đàn ông có tiền, thề non hẹn biển, nhưng đến khi kết hôn, nhà trai yêu cầu hai người phải đi công chứng trước hôn nhân. Nhà gái không chịu nên làm ầm lên... Trên TV có chiếu nguyên một màn nhốn nháo đó.

Đang xem say sưa thì anh đẩy cửa vào, bước tới sau ghế ôm cô, hỏi: "Sao em không ngủ nữa?" Cô gạt tay anh ra, tức giận nói: "Ngày nào cũng không ngủ thì ăn, không ăn thì ngủ, em có phải heo đâu!" Kể từ sau khi mang thai, anh liền buộc cô phải bỏ việc. Nhắc đến chuyện này, cô vẫn còn thấy rất ấm ức. Mỗi cuối năm là lúc hưởng phần trăm công việc, cô đã làm sang giữa năm rồi, sáu tháng đầu lại làm khá tốt, chắc chắn khoản tiền thưởng sẽ khiến Trầm Tiểu Giai hâm mộ đến mức vừa dậm chân vừa kèo nhèo: "Khao đi, khao đi..." Chỉ nghĩ đến cảnh tượng đó cũng đã thấy vui vui, vậy mà giờ chẳng còn gì nữa... Cứ nghĩ đến là tức, người ta mang thai cũng vẫn phải đi làm đó thôi. Hồi đó ở phòng bên có một chị mang thai nhưng vẫn đi làm cho đến cận ngày sinh dự tính, kết quả là đau bụng ngay tại phòng làm việc, phải gọi 120 đưa đi bệnh viện. Lúc sinh xong còn nói đùa: "Đây gọi là công việc, sinh con lưỡng toàn." Cô cũng đâu phải mọc thêm một cái sừng, làm gì anh phải chiều đến mức đó!

Đương nhiên anh biết cô còn giận vụ công việc nên cười dỗ dành: "Đâu có, em tuyệt đối đâu có giống heo. Heo làm sao sung sướng được như em?" Vốn định trừng anh một cái thật dữ tợn, nhưng nghe vậy cô không khỏi bật cười, lòng nhẹ đi không ít.

Xem cô gái trên TV đang nước mắt ròng ròng, Tử Mặc ngẩng đầu hỏi: "Sao anh không nghĩ đến chuyện đi công chứng trước hôn nhân với em?" Giang Tu Nhân cố nhịn cười: "Sao anh lại phải làm thế?" Cô chớp đôi mắt to tròn, chỉ vào TV: "Anh coi kìa, đàn ông có tiền toàn như thế..." Ánh mắt anh dời đến màn hình TV rồi quay trở lại, ôm cô, như thể chuyện đó chẳng xứng bận tâm. Cô dùng cùi chỏ huých anh, tinh nghịch nói: "Thấy muộn chưa, ai kêu anh trước khi kết hôn không đi công chứng? Bây giờ thì hối hận chưa?" Anh bật cười khúc khích, phụ họa: "Phải, phải, làm sao bây giờ được nhỉ? Vậy thì cả đời này anh không thể ly hôn rồi, nếu không một nửa tài sản cũng chẳng còn." Cô cười tươi roi rói: "Anh nói coi, một nửa tài sản của anh là bao nhiêu?" Chưa bao giờ cô quan tâm đến sự nghiệp, tiền tài của anh nên đương nhiên không biết. Anh nhay nhay vành tai cô: "Em biết để làm gì?" Cô cười: "Chờ đến ngày em chán anh rồi thì sẽ ly hôn, ôm tiền của anh đi tìm xuân mới." Miệng anh đột nhiên cắn mạnh khiến tai cô vừa đau vừa tê dại: "Em dám à!" Cô muốn đẩy anh ra nhưng không thành: "Sao lại không?" Anh bật cười: "Biết anh là gì không? Có nghe cái gì gọi là kẹo kéo chưa? Đời này em là của anh chắc rồi." Tiền bạc, chỉ cần còn hơi thở là vẫn có thể kiếm được. Khi một người đàn ông đã yêu, anh ta sẽ chẳng bao giờ đòi người phụ nữ của mình phải đi công chứng trước hôn nhân. Ly hôn, đối phương lấy đi một nửa tài sản thì đã làm sao? Đàn ông có bản lãnh vẫn có thể kiếm ra gấp bội số đó như thường.

Đẩy mãi không ra, cô đành đầu hàng, mặc cho anh ôm, xem TV một hồi rồi lại nói: "Nếu em là cô gái kia thì đã chạy tới cho anh ta hai cái tát, sau đó hiên ngang bước đi. Khóc lóc như vậy có đáng không? Chỉ phí nước mắt!" Giang Tu Nhân bật cười, anh có thể tưởng tượng ra, loại tình cảm vụ lợi như vậy cô tuyệt đối không cần.

Anh bấm chuyển kênh, cô liền phản đối: "Sao lại chuyển, xem không tốt sao? Còn học thêm được chút kiến thức." Anh bật sang một kênh đang phát chương trình dạy quốc họa: "Muốn học thì học cái này này, để dưỡng thai..." Cô cười: "Em cũng đang dưỡng thai còn gì, dạy con anh khôn ngoan một chút, đỡ sa bẫy mỹ nhân. Loại chuyện này dĩ nhiên là phải bắt đầu từ khi còn trong bụng rồi." Anh thấy buồn cười, đúng là chuyện gì cô cũng để ý.

Xem một lúc, lại thấy lơ mơ buồn ngủ, cô tìm một tư thế thoải mái trên đùi anh, chờ cơn buồn ngủ đột kích. Tay vỗ nhè nhẹ trên bụng cô, bỗng nhiên anh nghĩ đến một vấn đề: "Mặc Mặc, tại sao em đồng ý lời cầu hôn của anh?" Từ sau khi mang thai, hầu như ngày nào anh cũng hỏi một lần, dần dần về sau cô chẳng buồn từ chối trả lời, trực tiếp lấy chân đá anh như đuổi tà: "Tránh ra nào, cản trở đường đi của em."

Cô nhắm mắt lại, bật cười: "Đó là vì em vĩ đại, biết không? Coi như em bới thùng rác ra được anh, để anh khỏi đi làm bẩn người khác." Hai tay anh khẽ khàng chộp lấy cổ cô, làm bộ tức giận: "Em nói anh là gì? Rác rưởi? Thử nói lại một lần xem nào!" Cô chớp đôi mắt trong như nước, nói rất thành thật: "Thật đó. Em nghĩ thay vì để anh đi hại người khác, không bằng tới hại em. Coi như em cống hiến cho quốc gia một lần, hi sinh bản thân vậy!" Anh vừa tức lại vừa buồn cười, phát vào mông cô một cái: "Vì con, anh bỏ qua đấy nhé. Không thì nhất định anh phải vấy bẩn em, để em khỏi uổng công gánh cái mỹ danh vì nước cống hiến!"

Cô cười khúc khích, dụi dụi vào người anh mấy cái, nghe mùi hương quen thuộc trên người anh, từ từ chìm vào giấc ngủ...

Sau khi mang thai, cô ăn uống rất ham, ngày ngày muốn ăn cái này ăn cái nọ, còn anh thì chịu trách nhiệm không quản gió mưa thỏa mãn yêu cầu của cô. Hôm ấy, hai người vừa đi ăn xong, đang chuẩn bị về nhà. Xe đi ngang qua khu vực gần nhà cô ở trước kia, thấy khu phố quen thuộc, cô ghé vào cửa sổ xe nhìn đăm chiêu. Chợt anh đổi hướng, đi vào cư xá. Cô quay đầu nói: "Mình vào đây làm gì, không phải là chủ nhà đã bán phòng rồi sao?" Vụ dọn nhà là do anh lo, bản thân cô chẳng có đồ đạc gì đáng giá, thứ duy nhất cô muốn là những đồ có hình bướm, cô có hỏi qua một lần thì anh nói đã xử lý tốt. Thế là không hỏi nữa.

Anh cười: "Chúng ta lên lầu xem một chút, tiện thể cho con biết đây là nơi ba mẹ nó lần đầu tiên xoxo..." Chưa nói xong, đã bị cô bịt miệng, sắc mặt đỏ ửng: "Giang Tu Nhân, anh không muốn sống nữa có phải không?" Tử Mặc là như thế, cứ nhắc đến những chuyện này là mặt đỏ tới tận mang tai.

Anh dắt tay cô lên lầu. Chủ nhà mới không thay cửa, vẫn là cánh cửa màu nâu âm trầm mang đến cảm giác quen thuộc sâu sắc. Không vào được bên trong nên hai người đứng ngoài hành lang lẳng lặng ngắm. Cô tựa vào ngực anh, nhìn một lát rồi thỏa mãn nói: "Chúng mình về thôi." Anh cười: "Về? Sao phải về, đây là phòng của chúng ta, em không muốn vào xem một chút à?"

Cô quay đầu, chỉ thấy trong mắt anh là yêu thương vô hạn, chợt hiểu thì ra người mua phòng chính là anh. Anh lấy chìa khóa từ túi áo ra đưa cho cô một cái, tay kia giơ giơ một cái khác, cười khoái trá: "Nhìn nhé, lần sau em không nhốt anh ở ngoài được nữa đâu." Nhìn anh, cô thấy mắt hơi ươn ướt. Đúng là một kẻ ngốc mà, bản thân làm bất động sản, nhà cửa có thừa, vậy mà lại còn mua phòng từ tay người khác, hơn nữa lại còn là phòng cũ, vị trí không đẹp, cho dù là mua để đầu tư cũng chẳng đáng. Ngốc như vậy, thật chẳng biết tiền của anh làm sao mà kiếm được.

Bên trong không thay đổi chút nào, đồ đạc của cô vẫn ở nguyên vị trí cũ, giống như đang đợi chủ nhân quay lại bất kỳ lúc nào. Trong phòng rất sạch sẽ, không dính một hạt bụi. Xem ra anh không chỉ mua phòng mà còn thuê người đến quét dọn thường xuyên.

Cô xoay người, yên lặng ôm lấy anh. Bụng cô hơi nhô lên, như vậy có cảm giác người một nhà đang ôm nhau. Lặng im mà hơn vạn lời nói. Một lúc lâu sau, anh kéo tay cô lên, dúi vào đó mấy cái chìa dự bị: "Nơi này vĩnh viễn sẽ là căn cứ cho em khi tức giận." Thật ra thì, có những lúc hồi tưởng lại cảnh hai người bất hòa, đứng ngoài cửa vắt óc nghĩ cách dỗ dành cô cũng là một hạnh phúc.

Trên đường đời, trong cuộc sống thường nhật, ai có thể bảo đảm sẽ vĩnh viễn hòa hảo, như keo như sơn? Anh sẵn lòng đứng ngoài cửa dỗ dành những lúc cô tức giận. Tuy những chiêu dỗ dành của anh không được cao minh cho lắm, nhưng anh nghĩ trừ phi là heo, không thì luyện thêm vài năm nhất định sẽ có tiến bộ.

p/s: Công chứng trước hôn nhân: trước khi kết hôn có thể đi chứng nhận tài sản riêng của hai người, phần nào được công nhận là tài sản riêng thì sau khi ly hôn sẽ vẫn thuộc sở hữu riêng của người đó.

=============================================================================================

NGOẠI TRUYỆN 3. PHỤ THÂN ĐẠI NHÂN

Bà Giang "A" lên một tiếng, giọng đầy vui sướng: "Mấy tháng nữa hả con?" Ông Giang ngồi trên xô pha như đang chăm chú đọc báo, nhưng lỗ tai vẫn dựng lên thẳng tắp. Thằng nhóc này mỗi lần gọi điện về, chẳng có khi nào tìm ông cả. Thỉnh thoảng ông bắt máy, nó chỉ gọi "ba" một tiếng qua loa, sau đó hỏi ngay "Mẹ con đâu?" Từ nhỏ nó đã thân với mẹ, hễ gặp ông là lại cãi, cứ y như nó không phải ruột thịt của ông vậy, nghĩ mà tức. Khi nghe được lời nói đó của vợ, ông lập cập ngỏng đầu lên khỏi tờ báo, dỏng tai nghe. Một lát sau, bà Giang cười tít mắt cúp điện thoại, ngẩng đầu lên chỉ thấy ông chồng vội vội vàng vàng cúi đầu làm bộ đang đọc báo, bà nghĩ thầm: "Để tôi xem ông nhịn được tới lúc nào mới chịu mở miệng."

Ông xem báo mấy lần, làm bộ hắng giọng mấy tiếng, nhưng vẫn thấy bà vợ chẳng có phản ứng nào. Trong lòng ngứa ngáy, bán tín bán nghi, rõ ràng mới vừa nãy còn nói điện thoại với thằng nhóc kia, nào là mấy tháng rồi, phải nghỉ ngơi cho tốt, gì gì đó. Nhất định là sắp sinh rồi, nói cách khác là ông sắp được bế cháu. Ông lại làm bộ ho vài cái.

Bà Giang uống vài ngụm trà, cuối cùng không kềm được nữa, bật cười: "Cái ông già này, thôi đừng giả bộ nữa, có phải muốn biết con gọi điện về nói gì không?" Ông ngẩng đầu lên, gỡ mắt kính xuống, làm ra vẻ thờ ơ: "Nói cái gì?" Bà đáp: "Con nó nói Tử Mặc có thai, được hơn một tháng rồi, nói là hết năm nay có thể bế cháu." Ông "Ừ" một tiếng, lại đeo mắt kính vào đọc báo. Động tác, vẻ mặt chẳng có gì khác hồi nãy, nhưng miệng khẽ ngâm nga một điệu hát dân gian. Bà Giang cẩn thận lắng nghe, rõ ràng là "nước Hồng Hồ, sóng sau xô sóng trước..." Bà khẽ mỉm cười, đã lâu không thấy ông vui như vậy, thế mà còn giả bộ. Vợ chồng bầu bạn đã mấy chục năm, lúc nào ông vui là lại thích ngâm mấy câu này, bà biết.

Trên bàn ăn, ông vừa ngồi xuống lại đứng lên. Bà nói: "Sao vậy? Ăn cơm đi." Thấy ông lấy từ tủ ra một chai Mao Đài, bà vội ngăn lại: "Bác sĩ Vương nói ông huyết áp cao, không thể uống rượu." Ông đẩy tay bà ra: "Chỉ một chén nhỏ thôi." Lúc này bà mới đồng ý: "Đã nói một chén nhỏ là một chén nhỏ thôi đấy, không được uống thêm!"

Ông hớp một ngụm nhỏ, "khà" một tiếng, quay đầu nhìn bà: "Mai kêu thằng nhóc sang ăn cơm đi." Bà đáp lại một tiếng. Ông vừa hớp thêm ngụm nữa, như lại nhớ ra cái gì đó: "Bao giờ kêu họ hàng thân thích làm hai bàn? Đúng là trật tự đảo điên rồi, thằng nhóc này chuyên môn làm mấy chuyện bừa bãi, chẳng ra quy củ gì." Bà Giang cũng không phản bác, chỉ "Ừm" một tiếng, trong đầu nghĩ: "Còn không phải tại ông không chịu tỏ thái độ, chỉ biết trách người khác!"

Từ phòng ăn nhìn ra xa xa, thấy trong vườn cây cối um tùm, hoa cảnh sum sê. Trong hồ, hoa sen duyên dáng đua nở…

Single Post Navigation

40 thoughts on “Nếu chỉ là thoáng qua_Ngoại truyện 2+3

  1. MÈO Ú on said:

    há há tem !!
    papa anh Giang cũng nhí nhảnh gúm !!

  2. lần đầu ghé nhà nàng nhưng trượt tem rồi lấy tạm phong bì vậy

  3. swan on said:

    Cam on nang nhe, truyen nay hay qua

  4. iu truyen on said:

    thanks nang

  5. Sáng sớm đã có truyện đọc, yêu Icy quá :”)

  6. MÈO Ú on said:

    ta đang bấn cái NT thứ 8 !!
    cho chừa Tôn thiếu gia …
    seo ko cho ta biết tâm trang Tôn thiếu gia ntn nếu thấy tấm ảnh đó nhỉ ??

    • Uh, mới đầu đọc NT thứ 7 ta cứ tưởng Tôn thiếu gia đi Paris rùi 2 người sẽ quay lại vs nhau. Hoá ra… Haizzz, cũng đúng thôi, nếu mọi lỗi lầm cuối cùng rồi sẽ có kết cục viên mãn thì còn gì là cuộc sống

      On Mon Jul 25th, 2011 12:06 AM EDT

      • thế nàng tính sao vì lỗi lầm của anh giang :)) bạn Tôn bạn ấy chỉ là do dự , còn anh giang thì …

        khác nhau ở chỗ anh giang là nhân vật chính còn bạn Tôn chỉ là bình hoa qua đường :))

        • Hihi, như nàng đã phân tích lý do đấy, nếu ngược lại, bạn Tôn là nhân vật chính, anh Giang là bình hoa qua đg thì anh ấy còn bị lăng trì tùng xẻo ấy chứ đừng nói mất người yêu. Nói tóm lại sẽ có 1 tên hi sinh, và đó là nv phụ =))

          On Mon Jul 25th, 2011 7:15 AM EDT

          • MÈO Ú on said:

            nếu bạn Bình Hoa là chính thì e là cũng thế thôi…
            đến cái NT 7 và trong xuyên suốt chính văn , Bình Hoa thật sự …
            nếu như Tu NHân là một người rất dứt khóat (chỉ có điều đánh giá nhầm tình củm thui ), chuyện Linh Linh là một đơn cử… Tu Nhân có để đến mức độ tổ chức lễ đính hôn như Bình Hoa đâu ??(mình coi convert ^^)
            Đối với Phinh Đình, dường như cô đã rất nhân nhượng rồi …
            hãy nghĩ nếu như đó ko là lễ đính hôn mà là thành hôn nữa thì làm sao ??
            Phinh Đình xinh đẹp, tài hoa hơn Măc Mặc nhiều… Hà cớ gì cô phải từ kẻ thứ 2 trờ thành kẻ thứ 3 ??
            Hà cớ gì cô phải câm lặng làm người đàn bà trong bóng tối …. ???
            PĐ ko chỉ muốn buông tay vì lý do cha mẹ Bình Hoa, mà còn vì chính Bình Hoa nữa, Đối với Tu Nhân, Mặc Mặc là 1,5 ( 1 là má ảnh rùi ), còn đối với Bình Hoa, dường như PĐ là số 2, thứ 1 chính là cái thói bay bướm ko bỏ của anh ta….

  7. Thanks nàng!Thiệt là ngọt ngào hạnh phúc! Mà các nàng nói NT8, ko lẽ PĐ có người khác sao???

    • Uh:) nhưng là sau khi chờ đợi trong vô vọng vs TBH, PD mới đi tìm hạnh phúc mới

      On Mon Jul 25th, 2011 12:37 AM EDT

  8. autumn on said:

    đọc 1 lèo từ đầu tới cuối, truyện hay quá
    Giữa một loạt truyện trung quốc kiểu mì ăn liền nhàm chán hiện nay, truyện này đọc làm mình cảm giác như đang trở lại những ngày đấu đọc truyện tiểu thuyết Trung Quốc vậy, ít mà chất,giống hệt lúc đọc Bên nhau trọn đời, đọc nhẹ như bông mà khiến mình không quên được.
    Cám ơn bạn Icy đã dịch truyện, mình thấy bạn dịch rất hay,tỉ mỉ, cẩn thận, hoàn toàn không thấy một lỗi chính tả.

    • 🙂 lỗi chính tả chắc ko có, nhưng lỗi câu cú thì cũng nhiều. Dù sao mình cũng sẽ cố gắng beta lại sao cho hoàn thiện nhất. Cảm ơn bạn đã ghé nhà🙂

      On Mon Jul 25th, 2011 1:27 AM EDT

  9. bingbing on said:

    he he lần đầu ghé nhà nàng, mê tít truyện này lun ^^ thanks nàng nhiù nhìu

  10. huyen xay on said:

    cảm ơn Icy.truyện hay quá.rất mong chờ những truyện sắp tới của bạn.hihi

  11. leo_nail on said:

    Thank bạn nhiều. Ngoại truyện ngọt ngào quá

  12. huongmai on said:

    hihi, hay quá, thanks nàng nhiều, đọc xong rồi nhưng cứ hóng mấy cái ngoại truyện này mãi, mà Icy ơi có cái ngoại truyện nào về baby của hai người không vậy? mấy hôm đang tự hỏi không biết xong truyện nè nàng có định làm thêm bộ nào hay như vậy nữa không, ta rất thích gu truyện của nàng, đúng gu của ta mờ. giờ thấy cái tên truyện mới rồi, hóng ghê

    • Có, ngay ngoại truyện tiếp theo sẽ là về baby của 2 người. Ta cũng chưa tìm đc truyện đúng gu nàng ạ

      On Mon Jul 25th, 2011 3:22 AM EDT

  13. MÈO Ú on said:

    uh !!
    ta đang ngóng cái Nt về baby 2 người !!
    bé nhắng khủng khiếp !!
    hại papa of bé te tua …
    còn vụ PĐ…
    nói thật ta lại thấy hả hê …
    Bình Hoa thật sự tệ hơn Tu Nhân rất nhìu…

  14. tí cận on said:

    truyện của bạn rất nhẹ nhàng, cũng thu hút nữa. cảm ơn bạn. truyện sau bạn làm truyện hài đi, nhiều truyện hài cũng rất sâu lắng.

  15. Macdull211 on said:

    Đọc truyện của bạn nhiều rồi mới comm lần đầu. Chắc là hối tiếc co lẽ truyện săp hoàn thành rồi, còn có mấy ngoại truyện nữa thôi à, Mình thấy truyện bạn dich rất hay, câu chữ rõ ràng, mà giọng dịch rất uyển chuyển. Nói chung là cảm ơn bạn đã dịch một rất ý nghĩa.

  16. Vì tất cả những gì icy đã làm
    thanks icy nhiều nhiều nhé !

  17. Frank on said:

    Thanks.

  18. chúc mừng ss sắp hoàn bộ truyện đầu tiên trong nhà nhé🙂 rất thik cách dịch of ss . thanks

  19. Thanks ICY nhieu, truyen dich rat la hay…la` khen thiet tinh do’ nha, hy vong ICY co’ duoc nguoi biet den ma` xuat ban truyen dich cua ban thi` ko lang phi’ nhan tai` do nha…

  20. cảm ơn các bạn nhiều nhé. Iu mọi người

  21. Tieunam on said:

    những điều tốt đẹp mọi ng đã nói hết rùi chẳng bít nói gì hơn chỉ biết thật lòng cảm ơn bạn vì tp này!^^

  22. Thiencuc on said:

    Cám ơn nhiều

  23. banhmikhet on said:

    thanks nàng

  24. Pingback: Nếu chỉ là thoáng qua [Read Online] « khotruyendownload

  25. Mai Ninh on said:

    Truyện này rất hay tớ đọc nhiều lần rồi mà không thấy chán mặc dù dung lượng của truyện ngắn nhưng lại có đầy đủ những thứ cần phải có buồn cười nhất là đoạn chị nữ 9 tắm cho con 😄

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: