iCy

你说会有这么一天么?

Nếu chỉ là thoáng qua_Ngoại truyện 5


NGOẠI TRUYỆN 5

HẬU QUẢ CỦA CHUYỆN XEM MẮT

Cô đang dắt con cùng xếp hàng ở trước khu vui chơi, tuy hôm nay không đông nghịt như trong các dịp lễ nhưng nơi đây cũng có rất nhiều người. Bỗng nhiên anh ghé sát lại, chua giọng: “Cái gã đứng đằng trước kia sao cứ nhìn em chằm chằm vậy?” Cô đang cúi đầu giúp con lau tay, không thèm nhìn anh. Người này bây giờ mắc chứng vọng tưởng rồi, ra ngoài bao giờ cũng cảm thấy có người đang nhìn cô. Tử Mặc không dám tự nhận mình là người đẹp tuyệt sắc gì đến nỗi có thể làm cho nhiều người quay đầu nhìn mình. Anh thì luôn muốn cô ở nhà, tốt nhất là cứ như Tiểu Long Nữ ở rịt nơi cổ mộ, chẳng rời đi nửa bước, như thế mới khiến anh an lòng, vừa ý. Được một lát sau, anh lại nói: “Gã đó còn đang nhìn em kìa.” Hình như sợ cô không tin, anh nhấn mạnh lần nữa: “Thật là đang nhìn em đó.” Vợ mình đẹp đến vậy sao? Anh vừa gỡ cặp kính mát xuống, bắn hai tia nhìn lạnh lùng thẳng về phía người đàn ông kia, vừa đưa tay ôm lấy cô, công khai quyền sở hữu. Lúc này cô mới ngước lên, nhìn lướt qua người đó. Trông khá quen mặt, nhưng không có ấn tượng gì đặc biệt cả, chắc là không quen. Anh ta cũng đưa người nhà tới, một bé gái và một phụ nữ xinh đẹp đang đứng bên cạnh. Quả là một gia đình đẹp đẽ, nhưng đúng thật là người kia đang nhìn cô.

“Em là Triệu Tử Mặc phải không?” người kia ngập ngừng hỏi. Không ngờ anh ta biết tên mình, cô hơi sửng sốt, ngại ngùng hỏi: “Anh là?” Người đàn ông bật cười, giọng trong trẻo: “Tôi là Trần Thiếu Côn, còn nhớ chứ?” Cô nhanh chóng lục lọi trong trí nhớ cái tên này. Quen biết trong công tác? Hình như không phải. Là bạn trong đời thường? Cô gần như không có bạn là nam giới. Lẽ nào là bạn học? Không, chắc chắn là không. Chết người nhất là ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của ai đó đang ở ngay cạnh, bàn tay đặt trên hông cô cũng xiết chặt hơn như có ý trừng phạt. Rồi bất chợt cô nhớ ra, đây là một đồng hương trước đây mẹ cô đã từng giới thiệu. Vì anh ta làm việc tại Bắc Kinh, nhờ mẹ cô cùng cha mẹ anh ta ra sức mai mối nên hai người có đi ăn với nhau một vài lần, nhưng sau đó có lẽ vì sự lãnh đạm của cô nên đường ai nấy bước. Bao nhiêu năm ở Bắc Kinh chưa từng gặp lại, không ngờ hôm nay lại đụng nhau ở Disneyland. Trần Thiếu Côn trước đó đã chú ý đến cô nhưng chưa mở miệng. Nhìn từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, trông cô vô cùng khác với người mà anh từng biết. Rạng rỡ hơn rất nhiều, lúc cười mắt môi dịu dàng đằm thắm, phong thái mê người. Còn nhớ năm đó lúc mời cô đi ăn qua sự giới thiệu của cha mẹ, anh không thích kiểu xem mắt đầy gượng ép này. Dù sao điều kiện của anh cũng rất tốt, tìm bạn gái ở Bắc Kinh là chuyện dễ như trở bàn tay, cần gì phải đi ăn xem mắt. Nhưng do cha mẹ thúc giục nhiều lần, cuối cùng anh mới miễn cưỡng gọi điện hẹn gặp. Vóc người thanh tú, dung nhan trên trung bình, không trang điểm, trông rất mộc. Chưa hết bữa ăn, anh khám phá ra cô rất trầm lặng, ít nói, đa phần là anh hỏi gì thì đáp nấy, không nói gì thêm. Lúc ấy anh có ý định thử tiến tới, hẹn cô đi ăn thêm hai lần nữa, nhưng lần nào cô cũng khá lạnh nhạt, trong khi đó anh luôn có không ít phái nữ vây quanh nên cũng nguội lạnh dần. Cuối cùng hẹn cô thêm vài lần nữa, cô đều nói bận làm thêm giờ, anh cũng đoán cô không thích mình nên từ đó trở đi thôi không liên lạc. Mấy năm qua, những lúc rỗi thi thoảng nhớ đến cô, anh lại tự hỏi tại sao cô gái ấy lại dửng dưng với mình như thế, vì thời đó có nhà có xe như anh cũng được coi là cực kỳ sáng giá.

Cô nhanh chóng gật đầu cười: “Chào anh, mọi người cũng đến đây à?” Trần Thiếu Côn bật cười, khuôn mặt tuấn tú rạng rỡ như ánh mặt trời: “Ừ, đã lâu không gặp. Hồi nãy suýt nữa còn không nhận ra em.” nói đoạn cầm tay bé gái lên giới thiệu: “Đây là con gái tôi, còn đây là vợ tôi.” Cô chào họ, cũng giới thiệu sơ qua, sau đó hai bên tách ra với những hoạt động riêng của mình.

Chỉ là một khúc nhạc dạo chẳng đáng kể, nhưng anh lại như nắm được thóp cô, suốt cả buổi chiều, hở ra một tí là anh lại hỏi: “Gã đó là ai?” Mới đầu cô chỉ trả lời cho qua chuyện: “Đồng hương.” Sau đó anh càng ngẫm nghĩ càng thấy không đúng, nếu là đồng hương nhất định cô phải quen chứ, đằng này lại đứng ngẩn ra một hồi mới nhớ, rồi còn khá lúng túng nữa. Nhất định, và chắc chắn là không phải! Vả lại, Hình Lợi Phong cũng mang danh “đồng hương”, không nhắc đến thì thôi, nhắc đến anh lại như bị mắc xương trong họng, khó chịu muốn chết. Lúc ấy nếu không phải anh giở thủ đoạn thì giờ này có lẽ cô đã là vợ người khác, Đa Đa cũng là con người khác rồi! Đúng là càng nghĩ càng bực, càng nghĩ càng phát hỏa!

Vì vậy trước khi ngủ anh lại dai dẳng tiếp tục chủ đề này: “Thế sao hai người biết nhau?” Cô trở mình, lờ đi, nhưng càng như vậy anh càng dai như đỉa đói, mãi cho tới khi cô phát cáu: “Xem mắt! Biết nhau nhờ xem mắt! Vậy được chưa?” Chứng thực được một phần suy đoán của mình, anh thở phào, cũng may chỉ là một vụ xem mắt. Nhưng rồi lại thấy khó chịu, lạnh nhạt nói: “Biết nhau nhờ xem mắt, hay thật! Anh còn chưa đi xem mắt bao giờ nữa!” Cô vốn đang nổi nóng, thấy anh cứ kèo nhèo mãi lại càng điên tiết, đạp cho anh một cái thật mạnh vào đùi, nghe “Á” một tiếng vẫn chưa thấy nguôi. Anh ném phăng cái điều khiển từ xa vào một góc tường, dường như muốn chứng tỏ mình đang rất tức giận. Thấy vậy, cô quay đầu nhìn anh, cười hiền hòa: “Sao, giận à? Anh muốn đi xem mắt thử một lần cho biết, có phải không?” Giọng cô cao dần: “Đi đi, em cho anh một cơ hội đấy! Ngày mai cứ đi đi!” Hình như có gì đó không ổn, anh vội vã lắc đầu. Cô vẫn cười, mắt nhìn thẳng vào anh, gằn giọng: “Sàn nhà hay sô pha, tự anh chọn lấy mà ngủ!”

Xong rồi, xong rồi, anh lỡ vuốt râu hùm rồi! Nghĩ đến buổi tối không được ôm cô nhất định sẽ bị mất ngủ, thế là anh vội năn nỉ: “Đừng mà vợ, anh tuyệt đối không hề có ý muốn đi xem mắt. Anh ngủ trên giường cơ!” Cô cau mày, miệng vẫn cười: “Lại còn dám đem chuyện cũ ra nói với em à? Sao ông anh không tự coi lại bản lý lịch của mình đi? Có muốn em kể ra từng cô một không, hay chọn điển hình? Muốn nói về Tống Linh Linh trước hay mấy cô Na Niếc gì đó trước?”

Đến cả Tống Linh Linh cũng bị lôi ra, xem ra cô bị động chạm đến thật rồi! Lần trước suốt hơn một tháng liền phải ngủ ngoài phòng khách, ký ức vẫn còn mới nguyên, không thể dẫm lên vết xe đổ lần nữa. Anh vội vàng nói: “Vợ ơi, là lỗi của anh, anh sai rồi. Sau này anh không dám nữa đâu!”

Cô cười lạnh: “Vậy anh ngủ dưới sàn hay trên sô pha?” Anh quay đi nghiên cứu một hồi lâu mới khổ sở trả lời: “Sô pha vậy.” Căn cứ theo kết quả quan sát thì sô pha có vẻ êm hơn. Cô hài lòng gật đầu, xoay sang hôn trán Đa Đa một cái rồi nằm xuống. Đứa trẻ nằm kề bên vẫn đang say sưa trong giấc mộng, chẳng hề hay biết ba mẹ vừa mới đấu khẩu.

Anh vẫn nằm ì trên giường không chịu nhúc nhích, cô lấy chân đá đá, ý bảo anh đi xuống được rồi. Anh năn nỉ ỉ ôi: “Vợ ơi, đừng mà, cùng lắm sau này anh không bao giờ nhắc đến nữa.” Cô hừ một tiếng: “Còn có lần sau à! Xuống giường cho em!” Và thế là đồng chí Giang Tu Nhân cực kỳ miễn cưỡng ôm gối, lưu luyến rời giường, vừa đi đến sô pha vừa cầu nguyện: “Thần ơi cứu con đi mà, con xin thu hồi thắc mắc hồi nãy.” Có trời mới biết sau đó thần có giúp anh hay không, nhưng sáng ngày hôm sau khi Giang Đa Đa tỉnh lại đã thấy ba đang ôm mẹ ngủ. Ánh mặt trời xuyên qua lớp rèm cửa sổ chiếu xiên vào, bàng bạc mà ấm áp.

Single Post Navigation

40 thoughts on “Nếu chỉ là thoáng qua_Ngoại truyện 5

  1. ÔI, sao anh thảm hại thế này :)) tội nghiệp quá :”)
    Hihi, trời mưa bão được đọc truyện thật tuyệt, cám ơn Icy😡

    • Hihi, lúc đọc mấy ngoại truyện iCy cũng có cảm giác tác giả hơi cường điệu, anh khác xa vs chính văn qúa, nhưng mà đọc lại thấy dễ thương. Hà Nội cũng mưa bão hả moko? >”<

      On Sat Jul 30th, 2011 11:34 AM EDT

  2. linh on said:

    xie xie :))

  3. mami on said:

    Lấy phong bì!!!🙂 ai bảo anh ko nhìn lại mình còn chất vấn chị.

  4. cindy on said:

    thanks…..

  5. huongmai on said:

    hihi, thanks Icy nhiều, mấy ngoại truyện này dễ xương ghê, công nhận mạc mạc trình độ cao ghê khiến anh GTN phải ngủ ghế với đất kìa, haha, cứ nghĩ đến cảnh đấy lại thấy tức cười nhỉ. mà càng lúc càng thấy tiếc ah, sắp phải tamk biết hai anh chị rồi.

  6. iu truyen on said:

    thanks nang ^^

  7. Tội anh quá!Bị chị nắm quyền rồi!:((

  8. Frank on said:

    GTN gio la the no chinh hieu roi. Thanks.

  9. ố ồ a này gia nhập hội i* vợ là hợp lắm ấy

  10. junnylam on said:

    Anh trai nào trong ngôn tình cũng thế nhở. Lấy vợ xong mà còn ghen khí thế luôn. Ngoài đời làm gì có chuyện đó, chỉ có kết hôn xong thì vợ lo giữ chồng thôi. Haiz

  11. Yêu chị Tử Mặc quá, phải thế chứ :))
    iu cả ss iCy nữa *quay ra nịnh*

  12. bó tay anh Tu Nhân lun !!
    ghen tuông chi muh khổ thế này ???
    nói thiệt Tu Nhân ko khác chính văn mấy đâu Icy ….

    • thế ah, nhưng tự nhiên iCy thấy qua ngoại truyện anh í bị “hạ” dữ quá, còn đâu oai phong nữa >”<

  13. huyen xay on said:

    mình thích anh tu nhân ở chính văn hơn.phải bá đạo 1 tí.hí hí
    cảm ơn Icy nhá

  14. thanks icy nhieu nhieu nhe!

  15. Aphrodite on said:

    Hí, càng ngày a càng lộ rõ bản chất sợ vợ. Thank ice

  16. Tieunam on said:

    thanks so much!^^

  17. Anh GTN lấy về dễ thương ghê:))
    Thank Icy nhiều!

  18. Ui, truyện hay quá cơ :X, em đọc từ sáng đến giờ ngây ngất :”>.

    Thanks ss ạ :*.

  19. bqsach on said:

    cám ơn bạn nhiều. Truyện hay quá giọng văn nhẹ nhàng mà sâu lắng. Lời dịch cũng thật mượt. Mong bạn tiếp tục phát huy nhé

  20. Cám ơn bạn rất nhiều. Khổ thân anh GTN sợ vợ mà lại còn hay ghen. Cái điểm hay ghen này thì y hệt chính văn lun. Chỉ là trong chính văn thì chưa danh chính ngôn thuận và chưa xác định rõ tình cảm 2 bên nên chưa dám chất vất chị thôi…^^

  21. Thiencuc on said:

    Cái này là tác giả cường điệu rồi, không có đàn ông nào thành công ngoài xã hội, hai vợ chồng yêu nhau nhiều năm đã có con 4 tuổi mà vợ ra oai thế đâu, thực tế là vậy
    Cám ơn nha

  22. Hom nay vao nha ban duoc doc tron bo truyen nay. Hay qua ban a. Cam on ban nhe

  23. ngọc thúy on said:

    cảm ơn bạn nhiều nhé, mấy ngoại truyện dễ thương ghê ^_^

  24. banhmikhet on said:

    thanks nàng nha

  25. Ngọc Bích Nguyễn on said:

    Cảm ơn bạn rất nhiều

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: